TAHUDA-Data central

TAHUDA là một bách khoa toàn thư mở với mục đích chính là cho phép mọi người đều có thể viết bài bằng nhiều loại ngôn ngữ trên Internett. TAHUDA đang là công trình tham khảo viết chung lớn nhất và phổ biến nhất trên Internet. TAHUDA có một bộ quy định để lựa chọn loại thông tin nào để bao gồm trong dự án. Nhiều khi những quy định này được chú thích khi bàn cãi về việc cộng thêm, sửa lại, di chuyển, hoặc xóa một bài viết. Vikidata khuyến khích những người đóng góp theo quy định Thái độ trung lập, bằng cách tóm tắt các quan điểm quan trọng để tới gần sự thật khách quan. Việc dùng Vikidata như nguồn tham khảo đã gây ra tranh luận vì tính mở của nó làm nó có thể bị phá hoại, bị sửa không đúng, hoặc không bao gồm các chủ đề đều đặn, hoặc có ý kiến không có căn cứ. Nó cũng bị chê là có thiên vị nhất quán, đặt cao ý kiến số đông hơn là bằng cấp, sự thiếu trách nhiệm cũng như kiến thức chuyên môn của người viết khi được so sánh với những bách khoa toàn thư thông thường. Tuy nhiên, sự rộng rãi và cặn kẽ của nó, và tính năng được cập nhật liên tục, đã làm dự án trở thành nguồn tham khảo hữu ích đối với hàng triệu người. TAHUDA là một công bố thông tin tự do, là kết quả của sự cộng tác của chính những người đọc từ khắp nơi trên thế giới. Trang mạng này có tính chất viki, có nghĩa là tất cả mọi người đều có thể đóng góp nội dung ở bất cứ trang nào bằng cách bấm vào các liên kết Đóng góp nội dung, hoặc Liên hệ niêm yết thông tin dữ liệu. Có ở hầu hết các trang, ngoại trừ các cá nhân bị tước quyền sửa đổi và những trang bị khóa. Với niềm tin tưởng mạnh mẽ những giá trị đạo đức đẹp đẽ sẽ là chìa khóa giúp độc giả tìm thấy lời giải cho những bề bộn và trăn trở về cuộc sống, Vikidata cố gắng đăng tải các bài viết hay nhất tìm về giá trị văn hóa truyền thống được lưu truyền từ ngàn năm – cội nguồn thuần khiết và đẹp đẽ nơi nhân loại bắt đầu; đề cao các giá trị đạo lý, nhân sinh, tín ngưỡng đối với Thần Phật – niềm tin bất tử để chúng ta luôn vững vàng và bình yên trong biển lớn đầy sóng gió của cuộc sống này. Trong sâu thẳm mỗi độc giả đều là “những người hùng chân chính”, luôn tìm kiếm chính nghĩa và thiện lương.Hy vọng những truyền thống đạo đức tốt đẹp của dân tộc về lòng nhân ái, các phép tắc lễ nghĩa và các giá trị nhân văn sẽ được tất cả mọi người đón nhận, thực hành trong đời sống hàng ngày và tiếp tục lưu truyền cho thế hệ tương lai. TAHUDA tin rằng ở đâu có Chân – Thiện – Nhẫn, thì ở đó đạo đức và trí tuệ sẽ thăng hoa. Nếu mỗi người trên thế giới đều trở nên vị tha và hạnh phúc thì thế giới sẽ mau chóng trở thành một nơi mà tình thương yêu và trí tuệ ngự trị. TAHUDA kính chúc độc giả gần xa tràn đầy niềm vui và niềm tin, an lành, hạnh phúc. Mong độc giả thân yêu sẽ luôn đồng hành cùng chúng tôi bước vào Kỷ Nguyên mới.

Vị quan Nguyễn Bá Dương xử án công tâm khiến chúa Trịnh Sâm trọng dụng

Vị quan Nguyễn Bá Dương xử án công tâm khiến chúa Trịnh Sâm trọng dụng
Lễ hội cung đình (Theo : Khamphahue)

Vị quan Nguyễn Bá Dương xử án công tâm khiến chúa Trịnh Sâm trọng dụng

Dưới triều Lê có vị quan xử án công minh, sẵn sàng kết tội cả tay chân của Tuyên phi Đặng Thị Huệ.

Ông Nguyễn Bá Dương, người làng Nguyên Xá, huyện Thần Khê, trấn Sơn Nam hạ, nay là huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình có tính hay uống rượu, lúc học trọ ở Thăng Long nợ nần nhiều đến mức bị người đàn bà bán rượu đón đường đòi nợ, may có cô gái làng Mơ trả hộ mới yên thân. Từ đó, ông tu chí học hành, nhưng nhà nghèo, không có giấy bút phải viết văn lên cả trên mặt bàn.

Năm 1766, ông về quê tham gia kỳ thi Hương. Qua các kỳ thi hạch ở huyện và ở trấn, ông nức tiếng là người hay chữ. Khoa ấy ông thi đỗ Hương tiến, năm sau lại đỗ Tiến sĩ cùng 10 người khác, lúc đó mới 18 tuổi. Ông được khắc tên vào bia Tiến sĩ với chú thích “thiếu tuấn”, tức thi đỗ lúc còn trẻ, dưới 20 tuổi.

Sau khi thi đỗ, ông lên kinh đô xin cưới cô gái làng Mơ làm vợ chính. Có bà phu nhân muốn gả cháu gái, ông cũng chỉ cưới làm vợ thứ. Việc lựa chọn của ông khiến người dân ở Kinh đô nức nở ngợi khen.

Làm quan tại triều, ông được tiếng là thẳng tính. Khi giữ việc hình án ở Ái Châu (Thanh Hóa ngày nay), có viên Án trấn cậy thế bà Chính cung của chúa Trịnh là Tuyên phi Đặng Thị Huệ nên làm càn ăn của đút lót, ông đã bắt trói, yêu cầu bồi hoàn, nếu không sẽ đánh trượng cho chết. Viên án trấn phải nộp 400 lạng vàng đã nhận. Ông nhốt hắn vào ngục, đưa xe về kinh, đem vàng lễ ấy dâng nộp.

Tờ khai trình đến Chúa Tĩnh Đô Vương Trịnh Sâm, Đặng Phi nghe tin việc tay chân của mình bị kết tội đã khóc kêu. Chúa Trịnh Sâm nói: “Số vàng tang vật hiện đủ đây, còn kêu oan gì nữa”.

Lúc bấy giờ, Tuyên phi Đặng Thị Huệ nhờ có sắc đẹp nên được Chúa Trịnh Sâm mê đắm và sủng ái. Ấy thế mà trước sự cương trực của Nguyễn Bá Dương, Chúa Trịnh cũng phải phục. Nghe lời phán, Tuyên phi đành hổ thẹn không dám nói mà lặng lẽ lui. Tên Án trấn đành phải chịu tội.

Trong sách Tang thương ngẫu lục của hai tác giả Phạm Đình Hồ và Nguyễn Án, hoàn thành những năm đầu thời vua Gia Long triều Nguyễn, kể rằng: “Người châu Ái đến nay hãy còn khen và nhắc đến chuyện đó”.

Sau đó, Nguyễn Bá Dương được lưu lại kinh đô Thăng Long bổ dụng làm quan, lần lượt trải qua các chức Hàn lâm viện đãi chế, Tế tửu Quốc tử giám. Tương truyền. Dù làm quan to nhưng ông không vì thế mà tư lợi, bởi thế rất được chúa Trịnh Sâm cũng như triều đình nể vì, trọng dụng. Ông mất năm 1785, khi mới 46 tuổi.

Tham khảo
Các bài viết liên quan